Shop Mobile More Submit  Join Login
About Deviant chatqistevenOther/Vietnam Recent Activity
Deviant for 3 Months
Needs Core Membership
Statistics 5 Deviations 18 Comments 442 Pageviews


This user is not currently part of any groups.


Mature Content

This content is intended for mature audiences.

or, enter your birth date.*



Please enter a valid date format (mm-dd-yyyy)
Please confirm you have reviewed DeviantArt's Terms of Service below.
* We do not retain your date-of-birth information.
How long has it passed? Probably not to far from the current time. He couldn't tell, doesn't matter. Even when a decennium has gone by, Bora Ra's undoubtfully indubitable that he would not be able to forget the day when he met that boy, the object of his own ambivalent attitudes placed between lust and hatred, a perpetual blemish of both physical and incorporeal form engraved in his memory that elicits every ticking second of the jeopardy he faced. Or is it be an occurrence of destiny to be giving him the aphrodisiac extracted from acrimony, as anger and arousal are meant to be flustered as each other?
Spoken as poetically as if his brain didn't alternate the flashback to make him seem less pathetic. Let's just say that he had bravely confronted what he had to deal with. Tame the desire, sometimes what you want is not the same with what you expected. Unexpectable, actually. Do you know what 'lust at first sight' is, or more specifically, 'toxic lust at first sight'? It's when a sudden strike of lightning hit you in your thoughts, then followed by a paroxysm of concupiscience, or of animosity, or both, and you just want to dash toward your desired prey then dominate him. Pardon my discourteous manner, it's not very likely that you meet an anathemical desideratum everyday in your life. Meet the temptation. Abhor him, covet him. Give him meticulousness, give him devastation. Meet him, unmeet him? How to unmeet him?
That kid, not someone who one can skip on easily. Lavender hair, hazily roseate eyeshades, irises that look a pair of ruby gems, youthful anatomical characteristics of an newly grown adult with perfect scales of a slender body, movements as lithe as a swan's feather fleeting in the pressured atmosphere. Speaking of pressed atmosphere, mind the blasts of unpurified compressed air leaking from the pipes. What a perfect environmental condition for a fight, to be speaking sarcastically.
Inside that literally breath-taking mist that was becoming denser, with eyesight getting blurred with the steam, Bora Ra could still sense the abusive aura of an amorously agonizing creature with an enormous hunger for violence, or was there something more that he wanted? If he was in need of an osculation then the great leader of the Tengkotak wouldn't have minded to give the brat ten times of it, that's for sure, yet he was being abruptly calamitous instead, and seducingly flexible. In fact he might have been so skilfully riotous that for a moment, Bora Ra felt envious of his adroitness. Supposing that with the dedication he gives in each battle, his unusual dexterity might be pretty much senseful. It was like apart from him and his nemesis, all things else were just insipid trivialities.
Glad to know that at least this Kubulus could attract someone's attention. Cognizance is a bless, especially when it was from an unexpectable ambassador from beyond the most carefully prepared plans, one who was predestined to heat up the party. Here come the show, here come the commotion. And there he came. Behold, ladies and gentlemen, behold the troublemaker. Give an applause for the exquisite exhibit, one that can always drive you insane with the charm of his maniacally pugnacious personality and pathological aggression. Oh dear, mind the bite of the feral cat. A random bad boy you oppose might somehow be the daintiest hot mess you can find. Gotta love this naughty, overenthusiastic, mischievous, belligerent, indomitable, aberrant, deviant, berserk zealot's pulchritude. Or even more than that, feel his demeanour, all of those glamorous allurement outside and brutally lunatic urges inside. Feel the pains from the lacerations he caused, feel yourself being impuissant. Mitigate the banana that is going bananas, of course you understand what I'm saying. Take notes of all the descriptions listed above, you'll feel them when you meet him, if you ever have an opportunity. And forgive my pleonasm, the truth is he has always been perfect as he is without the application of any adjective, yet the flow of platitude is something that can't be obstructed. Hell praised and commemorated his name, the eternal youth that lives all for a moment.
Kaizo. Captain of the Legendary Space Rebel, the rose thorn in Bora Ra's eyes, the endearing flower bud that blooms into calatiousness. Kaizo. The fire in his heart, the pain in his mind. カイゾ. Three Japanese words form the name of seduction. Two of them spoken together, following the last syllable with tenten that twists it to an alveolo-palatal consonants with slightly-heavily pronounced initial. Heart thief hacker, the definition of exquisiteness. He bleeds fearlessness and breaths violence.
K a i z o. Indeed one of the kind.
Archangel, the kid was. One was the angel, one was the demon. Like yin and yang, they were a perfect combination. Bora Ra thought so, the feeling of finding your destined nemesis was like fulfilling the vacancy in his existence, that emptiness which seemed to be perpetual but it disappeared as the rebel stepped into his life. This is the one you need. That thought bursted like fireworks celebrating the pinnacle of idiotic complications in Bora Ra's cognition, which arose because of that boy. And their competition of superiority, the divine war between two distinct races in which they were the only soldier of their kinds, was magnificent. Actually they both had their comrades fighting along in somewhere out of their sights, but within the battle zone of only them two, it was like they were participants on the dancefloor, performing their malignant choreography. It was like sometimes in the past, they had practiced this combat for more than a zillion times.
The ridiculous thing is, it doesn't have to be Kaizo whom Bora Ra fell for. It could have been someone else, maybe anyone with the similar traits Kaizo has, but that one definitely needs to have the kid's soul, and his personality, and his charisma, and his aura, and his smile, and his beauty,... otherwise this noxious passion wouldn't be the same as it is now. But there won't be a replica of that creature, there won't be another person who could irritate him like this. You can say that the rebellious red-eyed captain is overestimated, but meet him in real life, let him challenge your confidence, let him slice your courage to pieces, let him cut your ear. Feel this pain and this grief, it hurts hurts hurts. When Bora Ra's lacerated ear laid on the ground, bloodied, and with one hand trying to stop the bleeding while weakly lifting his head to look deep into the ruby eyes of the opponent who was also severely injured, he knew that he wouldn't be able to find a doppelganger of the one and only one he fell in lust with, the captor of his mind who is properly unaware of how precious and toxic he is to the Tengkotak's leader.
One side lust, it seems, but that's alright.
"I'll see you soon, redhead." A farewell between the unknowns, until one of them lunatically tried to search for the another's identity. Now I knew you, could that be a promise? Maybe, or maybe not?
Just seek for me like I seek for you, red-eyed, then things get alright.
And the clock kept on ticking as Bora Ra reminisced his romanticized jeopardy, in which everything occurred like they were from fantasies.
The ginormous spaceship of the Tengkotak gang was still flying through the dark universe and disappeared into the Milky Way. What were left behind it were the glowing lights of  rushing stars dashing through the vacuum space, and everything soon became silent. The only noise he could hear was the voice from his own head that was starting to ache,
"I'll see you soon.",
and the echoes kept repeating as they were existed to remind him not to forget that day, when he was under the force and symphony of trillion silver needles stabbing on him everytime the kid touched his body. And the ethereal mist, the sounds of clashing weapons, the heated vibe and sharp concentration, that was beautiful just like a lucid dream.
Bora Ra looked through the window behind his back and the despairing nothingness form a thick wall that covered his eyesight. It was like, he tried to call time to turn back but his voice was sucked into the depth of the darkness while that embodiment of charm kept sinking into nothingness. Like how he walked away that time, when on his purple head, the dim light still glows and caresses his slim figure, and this macho's muscular figure was also melting under the tender violence of the fated one. Bora Ra lifted his head to look at the ceiling, Kaizo's face started to fade into blurry illusion, in which he gave a smile as farewell and vanished within the fog, but his sweet deep phonation was still around.
For one more night, the melody of brokenness once again tempted Bora Ra's mind, and told him that, on this lonely world, that boy was still remaining alongside with the beautiful mirage in his mind.
Author's note: Done, short and sweet. One moment to commemorate the time used on digging thesaurus. I got lazy at the near end so the vocabularies used weren't as flamboyant as I expect.
Seriously, this is more entertaining to write than practicing for IELTS test.
I'm gonna grab a cup of bleach to wash my clothes. You need some to wash your eyes?
And here he came
Characters: Bora Ra/Captain Kaizo (Boboiboy)
This is really fictitious.
I ship them out of boredom and this pair is surely a joke. I just want to rant about that Captain's bishounen beauty so I borrow Bora Ra's figure for a depiction of my attitude, and for vocabulary practice. It's just that, I find the fact that Kaizo might have cut off Bora Ra's ear quite charming.
Anyway, precautions, this might include: Abusing thesaurus, perverted intentions, blatantly exposed lust, Bora Ra's adoption of earthlings' concepts, crack ship. I'm not even sure if they even met each other, probably yes, hopefully yes so this piece of rubbish makes some senses.
Kaizo, baby, this is a shamelessly written confession that expresses my adoration toward you. Why the fuck do you have to look so pretty?
Chào anh, em đây.
Chính xác thì bây giờ là 12 giờ 25 phút 48 giây buổi tối thứ ba và em vẫn còn phải học cho bài kiểm tra sắp tới. Khi đọc đến dòng này hẳn anh đã nghĩ đó quả là một cách cứng nhắc để mở đầu một lá thư nhưng hãy thông cảm vì chắc anh cũng rõ, chúng ta hầu như không thể bắt đầu bất cứ cuộc đối thoại nào một cách bình thường được.
Em cũng hiểu đây là một cuộc nói chuyện một chiều vì khi anh đọc những dòng này, có thể em không ở bên cạnh, nhưng mong là anh sẽ phản hồi.
Dạo này anh ra sao? Nói ra thì sẽ thật kì quái nhưng em đã thầm hy vọng là anh đã bỏ nghề. Em không thích anh làm công việc nguy hiểm đó. Thật là em không có ý gì hết, chỉ là một cách nào đó khi anh nói anh phải đi làm nhiệm vụ,
em thấy anh chết.
Đương nhiên bất kì đứa em hay lo lắng nào cũng sẽ tưởng tượng ra một viễn cảnh tiêu cực thái quá mỗi khi anh nó đi tác nghiệp, nhưng anh à, em biết cách cái khoảng khắc cận kề cái chết là thứ anh đã trải nghiệm qua hơn một lần.
Em tôn trọng quyết định của anh, bất cứ thứ gì anh muốn.
Có lẽ những thứ viết ở trên là dư thừa nên em sẽ không bàn về điều kia nữa. Có lẽ em nên tường trình lại cuộc sống của mình ở nơi này.
Từ khi anh bỏ em ở đây, ý em là, gửi em sống tạm trú ở đây, em đã gặp nhiều thứ rất kì lạ. Em không biết nữa, có lẽ em không thuộc về chốn này.
Hôm trước khi em đi trên phố thì có một bà cụ bước từ phía đối diện. Vỉa hè rất chật bởi cột điện và vài chiếc xa máy chắn ngang, hầu như hai người không thể qua lọt, bởi thế em đã quyết định bước xuống lề đường để cụ qua trước. Khi em đặt chân xuống và bà bước qua thì có một chiếc xa lao vụt qua, gần như sát vai và quẹo vào một ngõ nhỏ. Suýt nữa thì xe đã đụng phải em nhưng khoảng cách ngắn ngủi vừa đủ để em bình an vô sự. Người thanh niên sau khi giảm tốc quay lại và càm ràm gì đó bằng một ngôn ngữ mà em vẫn chưa thạo. Em giả vờ như không nghe thấy và người đi cùng anh ta gọi với bảo họ nên đi tiếp. Đáng lẽ là một màn giải thích dông dài đã có thể diễn ra nhưng em thật sự không có lý do để làm điều đó, vì trong tình huống đó thì em sai. Chiếc xe đã có thể quẹt qua vai em và em là người có lỗi.
Em không có điều gì để phàn nàn về điều đó cả. Chỉ là, trong một thoáng nào đó có thể em đã cảm thấy hụt hẫng. Ý em là, bằng một cách nào đó em đã cảm thấy nơi này thật sự hụt hẫng.
Những tiếng còi xe ồn ào đan vào nhau chen chúc trên đường quyện lẫn trong khói bụi mờ mịt dưới ánh nắng gắt vào buổi sáng và những bản hiệu sáng đèn chớp nháy liên tục không lúc nào ngơi nghỉ vào buổi đêm. Cái thế giới mà em bước vào chợt trở nên hỗn loạn hết thảy chỉ sau một cái quay đầu, giống như là mình chỉ bước qua một con đường và hàng tá việc đã diễn ra mà mình không hề hay biết, hoặc đã biết nhưng cố vờ như không nhận ra. Anh biết đấy, để một hiện tượng xảy đến thì cần phải đáp ứng hàng loạt điều kiện và một cách nào đó sự tồn tại của em chưa bao giờ là một tác nhân ảnh hưởng đến tình huống nào cả. Đã có những lúc em nghĩ mình vô hình anh ạ, nhưng không, bọn họ có thể nhận diện và tương tác với em, nhưng đó đều là những cử chỉ hờ hững như cách những người lạ bước vội qua nhau. Một phút trước gặp mặt và phút sau biến mất khỏi cuộc sống của nhau như thế. Có lẽ em không thuộc về nơi này.
Thật sự thì mọi chuyện đã có thể khác đi, có lẽ vậy. Cái điều chết tiệt là những khả năng khác đều chỉ là có lẽ, có lẽ, có lẽ và thành thật mà nói thì chúng hầu như chẳng ra hồn bởi em là chính em và nếu được bắt đầu lại từ đầu thì em cũng không nhận ra là mình đã thiếu sót điều gì, làm sai ở đâu hay nên làm cái gì. Cứ vậy mà mù quáng thử hết mọi phương hướng rồi có khi lại kết thúc ủ dột y chang như bây giờ. Là vậy đấy, bởi những đặc điểm mà em có những thói quen lẫn tính cách mà em mang nên mọi thứ sẽ vẫn đi vào một vòng lẩn quẩn của những diễn biến, mà hầu như trong đó sự việc chẳng thay đổi gì mấy bởi chính em đã hướng chúng đến hiện tại.
Anh nói xem, làm sao nếu được để né tránh cảm giác hụt hẫng? Giả sử em không thể làm thế thì có nên đặt khởi điểm thay đổi quá khứ nếu được ở một mốc thời gian khi mọi việc chưa bắt đầu?
Chẳng có nghĩa lý gì cả, thậm chí cả khi biết được hiện tại bây giờ đang xảy ra từ trước thì liệu em có đủ dũng khí để khước từ nó khi nó rõ là phương án tốt hơn? Anh à, hãy nói thật, có phải anh bỏ em ở đây là vì đứa em này làm vướng chân anh không?
Có khi anh sẽ nói là anh muốn đảm bảo an toàn cho em. Anh nói gì cũng được, nhưng xin anh hãy về đây gặp em một lần. Ở đây
em không có ai cả.
Dạo này em đã nghĩ về điều đó, em chẳng có ai thân thích tại nơi này. Ở đây chỉ có những vòng xoáy của xã hội đang chao đảo, hàng ngàn con người lạ mặt hòa lẫn trong một thành thị trên đảo nơi sự tách biệt hầu như bị khước từ bởi những mong đợi về cách ứng xử đổi thay theo thời cuộc. Cả việc thừa nhận mình cô đơn ở đây cũng là một thứ thật khó khăn, nó làm em cảm thấy như mình đang than vãn. Bởi thế em tự nhấn chìm bản thân trong những trách nhiệm mà em nghĩ là mình nên có, vớt vát vài mối quan hệ hờ hững và trông ngóng những niềm tin về ai đó - bất kì ai - mà không hề có một lời hồi đáp, để những lúc cô độc lại tự mài bén một hy vọng lay lắt là mọi thứ có thể sẽ tốt hơn, hoặc ít ra không tệ như mường tượng.
Dạng hy vọng hão huyền đó cắt vào sự lạc quan của em, anh à. Khi nhận ra anh không còn ở đây nữa thì em đã phải thừa nhận với chính mình là chẳng có ai để nương vào cả, em chỉ có một mình. Anh biết đấy, giống như anh thực muốn giải bày cho ai đó nghe nhưng xung quanh chẳng có người nào. Giống như anh có thể cố hành xử phong nhã trước các cá thể khác nhưng sự hiện diện của anh cũng chỉ mờ nhạt như một bóng ma. Điều kì lạ là anh đã để nó xảy đến với mình như một điều tất lẽ, như là việc anh bị lãng quên và bị chôn vùi trong cái nhân thế bại hoại với đầy những cám dỗ lẫn những nỗi thất vọng này là điều hết sức hiển nhiên. Anh liệu có chấp nhận điều đó? Em đã chấp nhận nó rồi. Em đã chấp nhận việc hằng đêm phải chịu đựng hàng chục cái suy nghĩ bi quan của chính mình cứ nhảy bổ vào đầu và khiến em phải quan tâm đến sự đơn độc của bản thân. Một người có thể cố tỏ ra cứng rắn nhưng bên trong đang vỡ nát thì cũng vỡ nát. Em không thể niếu kéo hạnh phúc bởi nó tựa hồ một thứ gì đó phù phiếm, trong thoáng chốc khi nhận ra mình bị bỏ rơi thì những cảm giác vui vẻ biến mất như chúng chưa hề tồn tại. Những gì còn sót lại khi em ngã xuống vũng lầy là mong muốn được tan biến đi trong cái cảm giác bất lực khi mọi thứ nhạt dần như một ảo ảnh thoáng chốc. Nhưng em không thể biến đi đâu cả, không thể. Em chỉ có thể để thực tại kéo lại và bóp nghẹt mình trong bóng tối trải dài đến vô tận của buổi đêm. Anh biết không, nó giống như là tất thảy những nỗi buồn của quá khứ đã quay lại và đè nặng lên tâm tưởng vậy. Em đã nghĩ mãi về những điều đã qua, về hơi ấm gia đình, sự quan tâm ấm áp lẫn lạnh nhạt của mẹ cha. Em nghĩ về anh, về em, về tuổi trẻ của chúng ta, về những thứ rồ dại mà chúng ta đã làm lẫn những sai lầm mà ta đã trải qua. Về niềm tin, hy vọng, ước mơ và những bản ngã đen tối ta đã không nhận ra ta có, cả những mối quan hệ lỏng lẻo lẫn sự tiếc nuối về những người đã rời đi. Trên hết là về hiện tại của anh và em, như tại sao chúng ta lại thành ra như thế này,... và mọi thứ cứ kéo dài như thế. Em đã băng khoăng mãi, để sau đó nhận ra việc tự hỏi đã chẳng làm được gì hết. Kể cả khi tâm trí đong tràn trong suy nghĩ thì ở đâu đó trong nhận thức của em, có một lỗ hổng đã mãi hiện hữu nhưng không thể lấp đầy.
Điều tệ nhất là em biết em đã trở nên thái quá. Bởi cuộc sống không hề tệ như thế, bởi em đã có thể tự lo cho bản thân nhưng vẫn mong đợi được bám víu một ai đó. Hãy nghĩ điều đó tìm một chỗ dựa cho một đêm heo may với hơi ấm và tiếng thở đều đều của một người ở bên cạnh hay buổi sáng tinh mơ với lời gọi hối mau thức dậy. Chỉ là em cô độc, em tiêu cực và chỉ là quá xúc động đó thôi. Nhưng em vẫn không thể từ chối nghĩ về nó, nghĩ về cái hư vô lẫn trống trải trong nhận thức của chính mình mà em không biết nó đã có từ bao giờ. Em thực không biết nó là gì, không biết nó bắt đầu từ đâu và làm sao để nó biến mất. Em cũng đã không biết sự tồn tại của nó sẽ dẫn đến những hệ quả gì và rồi mọi việc sẽ đi về đâu. Hoặc cũng có thể là em biết. Anh nói xem, nếu như cuộc sống vẫn tươi đẹp mà trong lòng ta vẫn đang héo tàn thì liệu ta có thể cảm thấy hạnh phúc. Không, mọi người có thể hạnh phúc nhưng nếu ta không thể như họ, thì cơ bản là ta vẫn thất vọng với cuộc đời của chính ta. Đó là cách mà em tuyệt vọng. Liệu trong lòng chỉ chứa bóng tối thì có tâm trạng để hướng mắt lên nhìn nắng mai đang tỏa sáng. Trên thực tế những giọt nắng bải hoải của đầu ngày luôn khiến em cảm thấy khó thở như bị nhấn chìm trong chất lỏng đậm đặc và cái cách chúng chiếu rọi trên mi mắt lại đem đến sự khó chịu ngỡ như trong phút chốc nhận ra mình thức giấc trên một cái giường lạnh lẽo. Và chẳng có ai chờ đợi, chẳng có gì mới mẻ, mọi thứ vẫn đơn điệu đến phát chán như một vòng quay ròng rọc treo cổ em lên trần nhà. Thậm chí khi em có chết đi trong sự buồn tẻ thì thời gian sau đó cuộc sống vẫn tiếp diễn ngày qua ngày một cách thường nhật, với mặt trời vẫn tỏa nắng rực rỡ và dòng người đông đúc qua lại trên đại lộ hoang hoải. Thế đấy anh ạ. Thế là chỉ có em tự loại mình ra khỏi dòng xoáy nhân sinh, em kết thúc sự tiêu cực của bản thân và từ bỏ như vậy. Rõ là em không làm thế, nhưng em không thể nghĩ khác đi, không thể. Cũng như em không thể mở lòng trước ai đó vì em bất lực trước nỗi đau của họ và họ cũng không thể hiểu được sự tuyệt vọng của em. Chẳng ai có thể chạm được vào cái lõi của nhau cả nên hãy chấp nhận cô độc như một phần trong cuộc sống, và việc lao vào một mối quan hệ giống như chấp nhận bị đẩy ra bởi cái tôi yếu ớt của chính mình. Rồi ta lại nhận ra những thứ liên kết giữa người với người vốn chỉ là ảo hoặc, một luồng huyễn quang cắt ngang tạm thời qua bóng đêm như một ngôi sao chổi và những gì nó để lại là những vết sẹo không thể phai nhòa. Ở thời điểm nào đó trong quá khứ hẳn đã có hàng chục ngôi sao xượt qua như vậy. Em không thể quên họ, em không thể vờ như họ chưa hề bước vào cuộc sống này của mình, nên em chỉ có thể nhắm mắt lại và bỏ mặt sự tiếc nuối đang ngập ngụa trong biển hồi tưởng và để nó đè nén lên những suy nghĩ hối hận. Những lần phạm lỗi là quá nhiều để tha thứ, nhưng tất cả đã không còn để cứu vãn. Cái cảm giác về nhận thức đó giống như là một bàn tay bấu vào lồng ngực và cứ thế cào xước những gì nó chạm vào, tuy thật sự không có chút máu nào chảy ra nhưng nó vẫn khiến em đau.
Em biết mình ích kỷ, anh ạ, em biết rõ. Không có gì là sai trái khi buồn cả nhưng việc quá chú ý và chăm chút đến nỗi đau của chính mình thực sự có phần vị bản thân quá đỗi. Tuy vậy, nói một cách thành thật nhất thì em không hề hài lòng với bản thân một chút nào cả bởi làm cách nào thì em cũng không thể cảm thấy hạnh phúc. Em chán ghét chính con người mình và những gì em thấy được phản chiếu trước gương chỉ là thân xác trống rỗng, một vỏ bọc biết đi mang theo những nỗi suy tư vô hình, hằng ngày lướt trên đường phố với linh hồn tẻ ngắt và khái niệm sống mê man như khói sương mùa hạ. Em không ghét cuộc đời và em không ghét loài người, em chỉ ghét chính em và sự tiêu cực mình có. Hài hước là em không bao giờ muốn thừa nhận điều đó, trái lại còn có cảm giác tự hào với những gì mình có thể làm. Đó là một điều hiển nhiên khi ai đó tin tưởng bản thân có khả năng thực thi những gì mình muốn, nhưng những điều đó cũng không thể bù đắp những lỗi sai mà em đã gây ra. Em tự mãn và tự ti về bản thân cùng một lúc. Không biết tại sao nữa, có thể từ khi sinh ra em đã luôn đứng giữa hai ranh giới để mà dằn xé như thế này.
Bên dưới lớp vỏ ngạo mạn và lạnh lùng luôn có một thứ gì đó bị kiềm nén, như sự kiên nhẫn bị dồn ép thành cục giấy vụn bị vò nát bởi sức chịu đựng kém và tính nông nổi. Em không thể chịu được nữa. Em không muốn phải ở đây. Tại sao anh để em ở lại cái chốn xa lạ này? Tại sao? Tại sao?
Anh khoan hẳn đừng giải thích, mà anh chắc cũng đã phát ngán với những lần em chất vấn quá đáng rồi. Em cũng biết sự nông nổi của mình đã gây ra cho anh và bản thân khá nhiều rắc rối, nhưng đó là chính những gì em không thể khước từ. Đã từng trong quá khứ em đã bình tĩnh hơn thế này, vào khoảng thời gian mà chúng ta không phải chờ đợi cho những niềm vui sẽ xảy đến. Chúng ta có thể đã luôn mưu cầu hạnh phúc, nhưng rồi đã bất lực nhìn chúng trượt qua các kẽ ngón tay và tan ra như bụi bay trong dải nắng chiều thu trải dài qua khe cửa. Anh và em của ngày đó khi tuổi trẻ của chúng ta vẫn chưa đè nặng lên vai, cái thưở thiếu thời khi thơ ngây vẫn quẩn quanh hình hài thơ trẻ và len trên mái tóc rực bóng dưới trời mây bát ngát, đuổi theo những hy vọng vẫn còn nguyên vẹn và ước mơ chưa từng tan nát để chúng bay theo gió ngàn đến những nơi ngoài trí tưởng tượng giới hạn của chúng ta. Và cái cách chúng ta khờ dại tin vào cuộc sống, bài trường ca lượn vang qua những chặng đường ta đi mà không một từ nào có thể miêu tả sự biến chuyển của nó, đã sáng trong hệt như một ảo ảnh lấp lóa trên đầu que diêm. Đó là trước khi những đau thương vụt qua chậm rãi và hút dần sức sống đã không còn đong đầy như trước, đó là khi chúng ta nhận ra mình đã không còn là những đứa bé vô tư như ngày nào. Em thật không biết điều gì buồn hơn là nhận ra mọi thứ kể cả bản thân cũng không còn như lúc xưa và phải đứng chôn chân bất lực nhìn tàn dư của dải đời mang theo hoài niệm rồi cứ thế bay đi mất. Anh cũng vậy, em cũng vậy, ta đứng câm lặng tạ từ những hồi ức không thể lấy lại được và thắp nến tiễn đoạn tang cho những giấc mơ.
Em không ước những thứ hão huyền như mong thời gian quay trở lại. Mọi nguyện cầu xuất phát từ hy vọng cũng tựa như phù du dễ dàng bị đẩy xô theo dòng hải lưu. Em chấp nhận sự kiệt quệ của mình và chấp nhận ngụp lặn trong những bi kịch tầm thường của cuộc sống nhàm chán. Dù sao đi nữa ta vẫn không thể bỏ đi những nỗi trầm uất không đáng được thông cảm cũng không thể bước tiếp trên con đường đã không còn hiện hữu. Chẳng còn gì cho ta. Nhưng anh à, em thực đã cảm thấp ấm lòng khi nghĩ về những gì ta từng có, những tương tác nhỏ nhoi như một cái chạm tay vào tán lá xanh rợp sương mai khi bình minh ló dạng, khi anh và em vẫn còn như những chồi cây non và nằm dài trên thảo nguyên rợp hoa tím ngắt như linh hồn chúng ta, tím ngắt như anh và em hiện giờ với nhận thức đã vật nhau tơi tả với thực tại và niềm tin bầm dập theo những va chạm xã hội mà ta không hề muốn có. Nhưng việc gì đến cũng sẽ đến, nước xuôi theo dòng và đổ tràn lên những hình hài thơ bé. Như những gì ta từng có nằm lại phía sau trên cánh đồng ngập sắc hoa thanh nhã ngày ấy, và những cành lá ngọc diệp như nhẹ hôn lên đầu ngón tay. Thật tiếc thay những gì từng là thực tại giờ đã được an bài, chỉ còn cơn đau âm ỉ không thể chối bỏ trong cảm xúc của ta, thứ minh chứng cho việc những vết sẹo kia đã hằn sâu vào ý niệm, và đó sẽ là một hành trang đè nặng trên chặng đường tuổi trẻ, bỏ lại những ảo hình xướt xát của những ký ức bé dại đã vĩnh viễn trôi qua.
Anh ơi, đã có lúc em thật sự muốn khóc nhưng nước mắt không hề chảy ra, tiếng nói cũng nghẹn trong cổ họng mà không thể cất thành lời. Anh hãy về đây. Em thật sự không đòi đi theo và cũng không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Em chỉ muốn anh quay lại để xác nhận là đã có một lúc nào đó ta đã từng là những kẻ phiêu du trong giấc mơ có thật của tuổi thơ, để em có thứ để mà hy vọng, để em có một viễn cảnh để mà mong chờ. Em chỉ muốn một lúc nào đó nhìn sâu vào mắt anh để nhìn thấy hình bóng em phản chiếu trong đó, để em nhận ra ta vẫn còn tồn tại. Anh liệu có thể đến thăm em?
Chỉ mong vậy thôi, cảm ơn đã nghe em nói. Em không có gì để đào xới quá khứ hay lo nghĩ về tương lai nữa. Những nỗi lo này và dải ưu phiền này chắc cũng phải đến hồi kết thúc.
Còn những ký ức của một thời đã mất, xin anh xác nhận để em có thể thanh thản nhìn chúng dịu dàng trôi qua.

Đứa em từ nơi xa,
T h n h p
Bản tiếng Việt của một fanfic dạng thư Fang gửi cho Kaizo, viết theo ý mình nên không giống thằng bé lắm.


No journal entries yet.




Add a Comment:
Lk-Photography Featured By Owner Jan 12, 2017  Hobbyist Photographer
Thanks a for for :+devwatch:

amiejo Featured By Owner Jan 4, 2017
:bow: merci :+devwatch: & :+fav: soyez le bienvenu sur ma galerie! :rose: :)
adeqq Featured By Owner Jan 2, 2017  Hobbyist Digital Artist
thanks for the watch q w q )/
pascaLLLL Featured By Owner Dec 31, 2016
chatqisteven Featured By Owner Jan 1, 2017
Your style is indeed fabulous. It's dope, pal. Happy new year.
BlackEstella Featured By Owner Dec 31, 2016  Student Digital Artist
thx for the favourite \(*w*)/
chatqisteven Featured By Owner Jan 1, 2017
Your art is great I have to press favorite. Happy new year.
BlackEstella Featured By Owner Jan 3, 2017  Student Digital Artist
aww thx alot .. sorry for this late .. but Happy new year too (*w*)7
Stadnyx Featured By Owner Dec 29, 2016  Hobbyist Digital Artist
Hi, thank you for the :+devwatch:!
And welcome to DeviantArt!
chatqisteven Featured By Owner Jan 1, 2017
Thank you. Happy new year.
Add a Comment: